Cuộc sống thường nhật của một quản gia chuyên nghiệp tại Hà Lan
André Meester, 38 tuổi người Hà Lan, đã gắn bó với nghề quản gia được 6 năm. Công việc của anh là chăm sóc mọi nhu cầu cho vị chủ nhân 56 tuổi với cường độ khoảng 60 giờ mỗi tuần. Với vẻ bề ngoài thanh lịch trong bộ vest đuôi tôm hay tuxedo, mái tóc chải chuốt và nụ cười luôn nở trên môi, Meester trông không khác gì những quản gia trong các bộ phim về giới thượng lưu.
Mặc dù thu nhập lên đến 5.000 USD mỗi tháng cùng nhiều món quà giá trị, nghề quản gia vẫn đòi hỏi người làm phải có nhiều kỹ năng đa dạng, kiến thức rộng và phong cách làm việc vô cùng chuyên nghiệp.
Trong cuộc trò chuyện với VICE, André Meester đã chia sẻ nhiều điều thú vị về công việc của mình:
Về nơi làm việc
"Căn nhà này có tới năm tầng. Chủ nhà còn sở hữu thêm một ngôi nhà khác ở phía đối diện con phố, cùng một căn biệt thự thứ ba tại Dubai. Ông là một nhà phát triển phần mềm và đang sinh sống cùng vợ. Cả hai vị đều yêu thích đồ nội thất cổ điển và thích có một quản gia theo kiểu truyền thống, luôn mặc đồng phục. Phần lớn thời gian tôi làm việc tại căn nhà này, nhưng khi ông chủ đi công tác xa vào cuối tuần, tôi thường cùng đi. Tôi có phòng riêng ở khách sạn, xách hành lý cho ông khi mua sắm và đặt phòng trước."
Một ngày làm việc điển hình
"Tôi dành khoảng 60 giờ tại đây mỗi tuần. Các ngày thường, tôi có mặt từ 7 giờ sáng cho đến 7 giờ tối. Tôi chuẩn bị ba bữa ăn trong ngày và phục vụ cà phê khi chủ nhà yêu cầu. Mỗi khi ông về, tôi luôn ra mở cửa đón và lo tất cả việc mua sắm. Công việc của tôi khá đa dạng. Chẳng hạn vào tháng 12, tôi bận rộn với việc trang hoàng Giáng sinh. Ông chủ rất mê Giáng sinh. Chúng tôi luôn có một cây thông cao tới sáu mét trong bếp. Tôi phải dựng cả giàn giáo mới thiết lập được. Đến cuối tháng 12, tôi không muốn nhìn thấy nó nữa.
Việc mua thực phẩm cũng không đơn giản. Tôi phải ghé tiệm bánh, cửa hàng tạp hóa, quầy thịt và cửa hàng hải sản – mọi thứ đều phải tươi ngon. Ông chủ ăn hai bữa nóng mỗi ngày và chỉ quyết định muốn ăn gì cho bữa tối vào buổi chiều, nên tôi phải đi chợ hai lần một ngày. Tôi cũng mang quần áo của ông tới tiệm giặt là, đánh bóng giày và nướng bánh mì. Ông thích bánh tự làm – giòn rụm bên ngoài, mềm mại bên trong. Ngoài ra tôi còn quản lý các công việc gia đình khác. Nhà này có hai người giúp việc dọn dẹp."

Phóng viên: Có yêu cầu nào thú vị cho anh không?
Ông chủ của tôi rất thích xem phim. Bất cứ khi nào thấy món ăn nào đó xuất hiện trên màn ảnh khiến ông yêu thích, ngày hôm sau tôi phải tìm cách làm món đó. Lần gần nhất là bánh bao, tôi đã phải nghiên cứu cách làm từ đầu. Có lần ông muốn ăn sôcôla tự chế, tôi phải ra chợ sắm nguyên liệu rồi về học công thức qua video trên mạng.
Phóng viên: Anh có phải túc trực bên ông ấy suốt ngày không?
Không hẳn. Phần lớn thời gian tôi ở trong bếp. Khi nào cần gì, ông chủ sẽ nhắn tin cho tôi, có thể là một tách cà phê hay bữa trưa. Tôi chỉ xuất hiện khi có việc cần làm thôi.
Phóng viên: Nếu đang đi chợ mà ông ấy gọi đòi cà phê thì sao?
Tôi phải lập tức quay về. Từ chối không bao giờ là lựa chọn. Nếu sắp xong việc mua sắm, tôi sẽ chạy về nhà luôn. Còn nếu mới bắt đầu, tôi sẽ bỏ dở và quay xe.
Phóng viên: Anh làm việc suốt ngày hay có khoảng thời gian riêng?
Mỗi ngày tôi có khoảng bốn đến năm tiếng rảnh rỗi. Lúc đó tôi thường xem kênh nấu ăn 24Kitchen của Hà Lan, hoặc lướt điện thoại. Đôi khi khi đi công tác, ông chủ có dẫn tôi đi ăn tối.
Phóng viên: Như bạn bè vậy à?
Không, tôi chưa bao giờ nghĩ như thế. Người làm trước tôi từng có quan hệ kiểu đó. Anh ta đã gắn bó 14 năm, nhưng rồi có mâu thuẫn vì ranh giới công việc và tình cảm bị xóa nhòa. Tôi luôn giữ khoảng cách chuyên nghiệp. Mỗi lần được mời đi ăn tối, tôi ít nói. Tôi tránh để mối quan hệ trở nên cá nhân, luôn giữ vị trí của mình. Câu trả lời của tôi luôn là "vâng", dù đôi khi trong đầu tôi nghĩ "không"

Phóng viên: Công việc có những yêu cầu gì đặc biệt không?
Phóng viên: Anh luôn giữ thái độ nhã nhặn như thế này sao?
Đúng vậy, đó là bản chất của tôi. Tôi lớn lên trong môi trường như vậy. Từ khi mười tuổi, tôi đã bắt đầu làm quen với nghề này bằng cách giúp đỡ tại khách sạn do chú tôi điều hành. Rồi sau đó tôi trở thành nhân viên pha chế ở khách sạn Krasnapolsky tại Amsterdam. Một hôm, mẹ tôi tình cờ thấy tin tuyển quản gia riêng trên internet. Tôi nộp hồ sơ và được nhận việc ngay hôm sau. Với tôi, đây là vị trí cao nhất mà người làm trong ngành dịch vụ khách sạn có thể đạt được. Mối quan hệ dựa trên niềm tin ấy thực sự rất đặc biệt.
Phóng viên: Anh không thấy vai trò này có phần thấp kém?
Hoàn toàn không, đây là câu hỏi tôi nhận được rất thường xuyên, song tôi chẳng hề cảm thấy mình bị coi thường. Chủ nhà luôn nhờ vả tôi một cách lịch thiệp. Ông không hề bấm chuông hay sai bảo tôi theo kiểu mệnh lệnh.
Phóng viên: Tài sản của ông chủ anh lên đến bao nhiêu?
Tôi không nắm rõ con số chính xác. Nhưng tôi biết một trong những chiếc xe của ông có giá 1,8 triệu euro, trong khi ông sở hữu tới 14 chiếc. Tôi hoàn toàn có thể tra cứu số dư tài khoản của ông vì tôi đang giữ cả sáu thẻ ngân hàng. Tuy nhiên, tôi sẽ không bao giờ làm điều đó.
Phóng viên: Ông ấy không cần mang theo thẻ tín dụng ư?
Không cần. Mỗi khi cần tiền, ông sẽ nhờ tôi rút tiền mặt.
Phóng viên: Anh đã được tặng quà gì đáng nhớ?
Một chiếc Mercedes-Benz SL – có thú vị không nào? Khi tròn ba năm làm việc, tôi được quyền lựa chọn một chiếc xe ô tô trị giá 160.000 € (tương đương 145.700 bảng Anh). Ngoài ra, tôi thường xuyên nhận được những món quà giá trị. Gần đây, khi chiếc ví của tôi hỏng, tôi được tặng một chiếc ví mới hãng Cartier. Chiếc ví đó có giá còn cao hơn cả số tiền từng có trong nó.
Phóng viên: Thu nhập của anh như thế nào?
Mỗi tháng tôi nhận được 4.200 € (khoảng 3.830 bảng Anh) sau khi trừ thuế. Mức lương này thấp hơn so với một số quốc gia khác – nhiều quản gia có thể kiếm từ 5.000 € (4.550 bảng) đến 15.000 € (13.700 bảng) mỗi tháng, nhưng điểm khác biệt là tôi được nghỉ cuối tuần. Vào những ngày cuối tuần, tôi làm thêm với vai trò quản gia tự do, ví dụ như phục vụ các bữa tiệc tối. Tôi đảm nhiệm việc nấu nướng, phục vụ và dọn dẹp sau tiệc. Mức phí của tôi là 35 € (32 bảng) mỗi giờ và thường mỗi lần tôi làm khoảng mười giờ.
Phóng viên: Anh có ý định gắn bó với công việc này suốt đời?
Tôi chăm sóc ông chủ tận tâm và chuẩn bị những bữa ăn dinh dưỡng, nên tôi mong muốn tiếp tục công việc này cho đến khi về hưu. Tuy nhiên, nếu ngày mai ông gặp rủi ro gì đó, tôi sẽ mất việc. Theo như tôi được biết, ông không có ý định để lại di sản cho tôi.