Vụ Epstein: Khi đặc quyền và im lặng che giấu sự thật
Bài viết thể hiện góc nhìn của tác giả Khaled Chebli, Phó Giáo sư kiêm nhà nghiên cứu thuộc Khoa Luật và Khoa học Chính trị, Đại học Badji Mokhtar-Annaba, Algeria.
Sự thật được phơi bày nhưng chưa trọn vẹn
Cuối tháng 1, Bộ Tư pháp Mỹ đã công khai hơn ba triệu trang tài liệu liên quan đến vụ Jeffrey Epstein, tạo vẻ như cơ quan này đang hướng tới sự minh bạch với một vụ bê bối kéo dài nhiều thập niên. Thế nhưng, bản chất của việc công bố lần này lại bị chi phối bởi những thông tin bị giấu kín, sự im hơi lặng tiếng của các bên liên quan và thái độ mập mờ từ chính hệ thống tư pháp nước Mỹ.
Mạng lưới buôn bán tình dục mà Epstein điều hành không đơn giản chỉ là hành vi đồi bại của một cá nhân. Đó chính là biểu hiện của "hệ thống đặc quyền thuộc tầng lớp thượng lưu" được vận hành một cách có tổ chức. Khi quyền lực trở thành công cụ bảo vệ, vụ Epstein đã vạch trần sự suy thoái về đạo đức, đồng thời bộc lộ những sai sót căn bản trong cách thức quản trị của phương Tây.
Điểm đáng chú ý nhất trong quá trình vươn lên của Epstein chính là việc một người không có gốc gác thế gia hay gia thế hiển hách lại có thể thiết lập được mạng lưới ảnh hưởng đồ sộ đến vậy. Thông qua việc chiều chuộng các chính khách có thế lực, những người đứng đầu các tập đoàn công nghiệp và thành viên hoàng gia châu Âu, ông đã tạo nên một vương quốc riêng biệt dành cho những kẻ nắm giữ quyền lực.
Tội phạm tình dục Jeffrey Epstein - được cho là đã qua đời năm 2019.
Từ đặc quyền đến bất khả xâm phạm: Vụ án Epstein phơi bày mặt tối của giới tinh hoa
Với biệt danh "Đảo Lolita" khét tiếng và chiếc phi cơ riêng được gọi là "Lolita Express", Jeffrey Epstein đã hoạt động gần như không bị ngăn cản suốt nhiều thập niên. Bắt nguồn từ thập niên 1990, hắn đã có kế hoạch lợi dụng hàng chục thiếu nữ trong độ tuổi 14 đến 17, đồng thời được cho là dùng các đoạn ghi âm bí mật về những người quen biết để tăng cường thế lực. Việc những hành vi này không bị xử lý trong gần hai thập kỷ là minh chứng không thể chối cãi về lớp vỏ bảo vệ dành cho tầng lớp ưu tú.
Điểm gây sốc nhất trong vụ việc chính là cách công lý bị bóp méo thông qua đặc quyền, điển hình nhất là thỏa thuận "ưu tiên" được ký kết năm 2008. Lúc bấy giờ, cảnh sát Palm Beach đã xác nhận ít nhất 36 nạn nhân, trong khi các công tố viên liên bang đã chuẩn bị bản cáo trạng dày 53 trang với các tội danh nghiêm trọng.
Thế nhưng, dưới áp lực từ những thế lực có tầm ảnh hưởng, Epstein đã ký được thỏa thuận miễn truy tố kín đáo với luật sư Alexander Acosta, khi đó đang giữ chức công tố viên liên bang.
Bằng việc thừa nhận tội danh nhẹ hơn là mua dâm trẻ em, hắn chỉ phải chịu mức án 13 tháng trong điều kiện "như kỳ nghỉ" với nhiều đặc ân được làm việc bên ngoài. Đây không phải sự khoan dung của hệ thống tư pháp mà là một cơ chế bảo kê được thiết lập riêng biệt, khẳng định rằng với đủ tiền và mối quan hệ phù hợp, các quy định pháp luật chung không còn hiệu lực. Tham nhũng mang tính hệ thống được nuôi dưỡng bởi quyền lực đã len lỏi sâu vào bộ máy quản trị ở phương Tây.
Đặc quyền của tầng lớp thượng lưu
Những lời phủ nhận mập mờ của các cá nhân bị nghi ngờ càng làm rõ thêm sự che chở dành cho những người có địa vị. Nhật ký bay và các tài liệu được công khai từ 2025 đến 2026 tiết lộ cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton đã sử dụng máy bay của Epstein tới 27 lần, kèm theo những thông tin trao đổi chứa nội dung nhạy cảm.
Hồ sơ còn cho biết tên của Tổng thống Mỹ Donald Trump được nhắc tới hơn 1.000 lần, trong đó có nhật ký của ít nhất tám chuyến bay trong khoảng giữa thập niên 1990. Ở bên kia Đại Tây Dương, Hoàng tử Andrew vẫn chưa thoát khỏi những cáo buộc tấn công tình dục mặc dù mối liên hệ của ông với Epstein vẫn tiếp tục rất lâu sau khi vụ án năm 2008 được kết thúc.
Từ Chủ tịch Diễn đàn Kinh tế Thế giới Borge Brende cho đến cựu Bộ trưởng Văn hóa Pháp Jack Lang, danh sách những cái tên bị nghi ngờ ngày một dài thêm. Tuy nhiên, phản ứng chung vẫn là thái độ dàn dựng về sự trong sạch và việc cố tình quên lãng mọi liên quan đến "Đảo Lolita".

Nhiều nhân vật quyền lực bị gọi tên trong vụ việc.
Đặc quyền và sự che giấu trong vụ bê bối Epstein
Bên cạnh những tội ác nghiêm trọng, đặc quyền của tầng lớp thượng lưu đã tạo nên lớp màn che chắn dai dẳng. Cái chết của Epstein vào năm 2019 trong một nhà giam ở New York vẫn còn nhiều điểm đáng ngờ, khi kết luận tự tử chính thức bị đặt dấu hỏi bởi hệ thống camera ngưng hoạt động và việc trông nom lỏng lẻo. Trong đợt công bố năm 2026, toàn bộ 550 trang tài liệu đã bị chỉnh sửa kỹ lưỡng với lý do "bảo vệ nạn nhân", mặc dù Bộ Tư pháp đã vô tình để lộ thông tin của gần 100 người từng là nạn nhân.
Khi Bộ Tư pháp đóng cuộc điều tra mà không đưa ra bất kỳ cáo buộc bổ sung nào, vụ bê bối này dường như sẽ khép lại trong im lặng. Tuyên bố của Phó Tổng Chưởng lý Todd Blanche cho rằng "tham dự tiệc của Epstein không cấu thành tội phạm" phản ánh sự rẽ hướng cuối cùng khỏi con đường truy trách nhiệm.
Trong khi Epstein và Ghislaine Maxwell phải hầu tòa, mạng lưới rộng lớn phía sau vẫn nguyên vẹn. Diễn tiến của vụ việc này phơi bày một sự thật khắc nghiệt: tại quốc gia luôn tự hào về "mọi người đều bình đẳng trước pháp luật", cam kết ấy thường sụp đổ trước áp lực của sự chênh lệch giai tầng.
"Minh bạch" đã biến thành phương tiện điều khiển luồng thông tin, "trách nhiệm" đã bị thu gọn thành màn kịch chính trị. Những căng thẳng giữa Quốc hội và Nhà Trắng xung quanh các tiết lộ này thường được xem là "kiểm soát quyền lực", nhưng thực chất lại gần với sự bất ổn về mặt thể chế hơn. Khi sự tập trung tài sản có thể đổi lấy sự miễn trừ pháp lý và bóp méo sự thật, nền dân chủ phương Tây đã biến chất thành hệ thống đầu sỏ phục vụ cho nhóm giàu có nhất.
Việc "sổ đen" của Epstein có tồn tại hay không cuối cùng có thể không còn ý nghĩa. Mạng lưới giới tinh hoa mà nó đại diện vẫn đang hoạt động, được bảo vệ trong những hồ sơ được niêm phong, các thoả thuận kín và những ghi chép đã qua chỉnh sửa. Cho tới khi sự bất khả xâm phạm mang tính hệ thống này bị xóa bỏ, vụ án Epstein sẽ là vết nhơ đối với uy tín hệ thống tư pháp phương Tây, một lời nhắc nhở rằng khi đặc quyền cao hơn luật pháp, công lý sẽ là thứ đầu tiên bị hy sinh.
Tóm lại, vụ Epstein không đơn thuần là vấn đề nội bộ của Mỹ. Đó là hồi chuông cảnh tỉnh toàn cầu về hậu quả khi tiền bạc và quyền lực vượt khỏi tầm kiểm soát. Nó cho chúng ta thấy rằng quyền con người không phải điều tự nhiên và sự tiến bộ có thể bị lùi lại bất cứ lúc nào.