Người giàu mê golf, trượt tuyết không phải để sống ảo: đó là “sân chơi ngầm” quyết định sự nghiệp

Nhìn bề ngoài thì thấy toàn thú vui đốt tiền: golf, trượt tuyết, du thuyền, polo… Nhưng với giới siêu giàu, đó không phải giải trí. Đó là hạ tầng quan hệ.

Họ không ký hợp đồng trong phòng họp.
Họ chốt deal ở hố golf.
Không tuyển đối tác qua email.
Họ chọn người khi cùng ngồi bên lò sưởi ở Aspen.

Sở thích của người giàu không hề “ngẫu nhiên”

nguoi-giau-me-golf-truot-tuyet-khong-phai-de-song-ao-do-la-san-choi-ngam-quyet-dinh-su-nghiep-1768981529.jpg

Theo Wealth-X, những thú vui phổ biến nhất của giới siêu giàu:

- Golf: 51%

- Trượt tuyết: 20,7%

- Quần vợt: 15,4%

- Du thuyền: 12%

=> Toàn những môn đắt, chậm,  kín. Không đông người. Không ồn ào. Không dành cho số đông.

Lý do đơn giản: dễ lọc người.

Vì sao golf, trượt tuyết lại “đắt giá” đến vậy?

⚡ Golf: một vòng kéo dài vài tiếng. Không gấp gáp. Không áp lực. Đủ lâu để nói chuyện thật, hiểu nhau thật. Gia nhập club = bước vào mạng lưới quyền lực ổn định.

⚡Trượt tuyết: không phải lúc lao xuống dốc mới quan trọng, mà là après-ski. Bên ly cacao nóng, mọi ranh giới công việc gần như biến mất. Deal lớn thường bắt đầu từ câu chuyện rất nhỏ.

⚡Du thuyền: đề cao kỷ luật, phối hợp, tin tưởng. Ai chơi lâu sẽ gặp đúng “gu” người làm ăn dài hạn.

⚡ Polo, cưỡi ngựa: cực kỳ kén người. Chỉ cần xuất hiện đúng chỗ, đúng sự kiện, bạn đã được “xếp cùng đẳng cấp”, dù chưa nói gì nhiều.

nguoi-giau-me-golf-truot-tuyet-khong-phai-de-song-ao-do-la-san-choi-ngam-quyet-dinh-su-nghiep-2-1768981783.jpg

Đây là networking, nhưng không ai gọi là networking

Không danh thiếp.
Không pitch deck.
Không “em xin 15 phút”.

Chỉ là cùng chơi, cùng trải nghiệm, cùng giá trị. Và từ đó, cơ hội tự xuất hiện.

Rất nhiều thương vụ, vị trí, dự án không bao giờ đăng tuyển.
Chúng chỉ đến với những người có mặt đều đặn trong đúng vòng tròn.

Bài học rút ra?

Người giàu không khoe sở thích.
Họ dùng sở thích như một bộ lọc quan hệ.

Nếu tham gia chỉ để check-in, bạn là khách.
Nếu tham gia để hiểu luật chơi, bạn có thể thành người trong cuộc.

Không cần bắt chước để làm màu.
Chỉ cần hiểu:  có những “sân chơi” mà bước chân vào là sự nghiệp đã sang chương khác.

Vấn đề không phải bạn chơi môn gì. Mà là bạn đang chơi cùng ai.